Nữ thần hot search – Cận Dư

Nữ thần hot search

Tác giả: Cận Dư

Số chương: 58

Văn án:

Có một loại thể chất gọi là thể chất hot search, tỷ như Thời Linh.

Người khác nói yêu đương, cô lên hot search.

Người khác kết hôn, cô cũng lên hot search.

Người khác mới đóng phim, cô cũng lên hot search.

Ngay cả bạn gái nhà người ta gây quỹ cũng có thể mang cô lên hot search.

Mấu chốt nhất là, những người này cô đều không biết mà, vì sao ai cũng kéo cô vô hết vậy.

Mỗ cư dân mạng: ai biểu cô mang thể chất hot search làm chi!

Tiếp tục đọc

Advertisements

Đã nói là hệ cấm dục mà – Cẩn Dư

Đã nói là hệ cấm dục mà

Tác giả: Cẩn Dư

Số chương: 47

Văn án:

Weibo: Cẩn Dư à

Ai cũng biết trùm truyền thông Khương Lăng Tiên Sinh nổi tiếng trầm mặc ít nói, người lạ chớ tới gần.

Cho đến khi nhìn thấy anh đè một cô gái nhỏ ôn hương nhuyễn ngọc lên tường hôn, giọng nói trong trẻo lạnh lùng nghe có vẻ cực kỳ buồn bực: “Em thật là muốn mạng của anh mà.”

Đã nói là hệ cấm dục rồi mà? Sao lại biết trêu ghẹo như vậy! ?

Sau khi Noãn Noãn gặp phải Khương Lăng

Có ba chỗ cô sợ nhất

Sợ giường, sợ ghế sô pha, sợ phòng bếp. . .

Khương Lăng cảm thấy Noãn Noãn giống như một cục đường, ngậm trong miệng nâng ở lòng bàn tay đều sợ tan, cô kêu một tiếng chồng ơi, mệnh anh cũng nguyện ý cho cô.

Tiểu kịch trường:

Tác giả truyện tranh nổi tiếng Ôn Noãn ở trên phố bị phú thương ôm vào lòng, đồn đại được bao nuôi, hôm sau đầu đề giải trí, phú thương chính là người đàn ông độc thân hoàng kim Khương Lăng.

Phóng viên: xin hỏi Khương tổng, ngài và Ôn Noãn là quan hệ như thế nào?

Khương Lăng: quan hệ vợ chồng hợp pháp

Nhân vật chính: Ôn Noãn, Khương Lăng

Tiếp tục đọc

Dịu dàng bại hoại – Cẩn Dư

Dịu dàng bại hoại

Tác giả: Cẩn Dư

Số chương: 46

Văn án:

Weibo: Cẩn Dư à

Cố Hoài y thuật giỏi giang, nổi tiếng trong ngành, khi cười thì tao nhã, tốt tính mọi người đều biết.

Tri Hiểu nghe bên ngoài đánh giá, nhớ tới Cố Hoài ban đêm, híp mắt trong lòng chửi một câu “Lịch sự bại hoại!”

Tính tình người này rất tốt, duy chỉ có đối với cô, dùng hết toàn lực giở trò xấu~

Weibo: Cẩn Dư à

Tiểu kịch trường:

Trong bệnh viện hộ sĩ nói: “Cố bác sỹ giữ mình trong sạch, cũng không bao giờ thân thiết với nữ đồng nghiệp!”

Tri Hiểu nhớ tới tối hôm qua, Cố Hoài đè cô ở trên bàn làm việc hôn. . .

Hộ sĩ nói: “Cố bác sỹ phẩm đức cao thượng, đối đãi nữ nghiệp ôn hòa hữu lễ!”

Tri Hiểu nhớ tới hôm trước, Cố Hoài ôm eo của cô, thở ra hơi nóng cắn lỗ tai cô: “Hiểu Hiểu, đừng nói chuyện với những người đàn ông khác, được không?”

Hộ sĩ nói: “Cố bác sỹ thật sự là người đàn ông tốt trăm năm khó gặp!”

Tri Hiểu cảm thấy mình có thể đã gặp phải một người giả . . .

① mười năm thâm tình, mưu đồ đã lâu

② cao ngọt!

③ nam nữ chủ đều là bác sỹ

④ nữ nhân vật chính mềm mại nhưng cứng rắn, vừa mặn vừa ngọt

Couple : Tri Hiểu, Cố Hoài

Tiếp tục đọc

Ái thiếp làm hậu – Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

Ái thiếp làm hậu (宠妾为后)

Tác giả: Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

Số chương: 164

Văn án:

Sống lại một đời, Tần Lan Chi biết rõ kết cục của Đoan Ý Quận Vương Triệu Úc, hắn sẽ kế thừa đế vị; nàng cũng biết kết cục ái thiếp của vị Quận Vương này, cùng một ngày Triệu Úc đăng cơ, sẽ bị Thái hậu ban cho một ly rượu độc chết queo.

Đã như vậy, nàng cần gì phải theo Triệu Úc lưu vong ngàn dặm? Cần gì vì nuôi gia đình nhận hết vất vả?

Kiệt sức đến hết đời, cuối cùng được gặp lại, Triệu Úc đôi mắt ẩm ướt, nụ cười lại càng sáng lạn: “Vân Chi, đời này ta quấn chặt nàng rồi, không, không chỉ có đời này, còn có kiếp sau, kiếp sau sau nữa, sau kiếp sau sau nữa…”

Nhân vật chính: Tần Lan Chi – Triệu Úc

MỤC LỤC

481876qojaq5ujfk

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5
Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10
Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15
Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20
Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25
Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30
Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35
Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40
Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45
Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50

 493974c0dp7jrqng.gif

Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55
Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60
Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65
Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70
Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75
Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80
Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85
Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90
Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95
Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100

 

 493974c0dp7jrqng

Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105
Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110
Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115
Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120
Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125
Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130
Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135
Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140
Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145
Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150

 

493974c0dp7jrqng

Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155
Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160
Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Hết

Nông môn phu nhân – Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

Nông môn phu nhân (农门贵妇)

Tác giả: Bình Lâm Mạc Mạc Yên Như Chức

Tình trạng: Chưa hoàn

Văn án:

Nông nữ xuất thân thiếp thất Đoan Vương Tần Tố Lê tự xin xuất phủ, nhưng vì cứu cứu thân tín Liễu Linh của Đoan Vương mà chết bất đắc kỳ tử tại chỗ.

Sau khi tỉnh lại nàng phát hiện mình trở về năm mười bốn tuổi.

Sau khi sống lại, mục tiêu sống của Tần Tố Lê trở nên đặc biệt đơn giản: rời xa Đoan Vương và Liễu Linh, bảo hộ mẫu thân cùng đệ đệ, cuộc sống phát tàig, gả cho nam tử tốt nuôi dưỡng hài tử.

Thế nhưng, dung mạo của nàng xinh đẹp, người chịu khó, biết kiếm tiền, dẫn đến con đường nhân duyên đầy khúc ngoặt.

Hoàng hậu cẩm tú chi lộ – Tú Mộc Thành Lâm

Hoàng hậu cẩm tú chi lộ

Tác giả: Tú Mộc Thành Lâm

Số chương: chưa hoàn

Văn án:

Bị ép trở thành đại hoàng hậu cuối cùng, Yến Dung trở thành người lật đổ Hoàng Triều, lật tung Đại Tề triều mục nát không chịu nổi, thành công thoát thân lấy lại tự do.

Nhưng nàng tuyệt đối không nghĩ tới, sẽ có một ngày tân triều thành lập, nàng lần nữa leo lên hậu vị, mẫu nghi thiên hạ.

Hoàng hậu hai triều, Yến Dung nghĩ mãi mà không rõ, kiêu ngạo tự tán dương như Yến Dung, làm sao lại nói lần đầu tiên nhìn thấy liền coi trọng mình?

Hoắc Hành cười không nói, hắn vĩnh viễn cũng không quên được, lúc trước vừa ngẩng đầu, nữ nhân Phượng bào đen sẫm trên chín bậc thềm ngọc này, tự tin phấn chấn, rực rỡ như ánh sáng mặt trời.

Thời gian tuyệt đẹp, nàng như rượu ngon, tháng năm như dòng nước chảy tinh khiết và êm dịu.

Nhân vật chính: Yến Dung, Hoắc Hành

Thứ nữ nhà cao cửa rộng – Tú Mộc Thành Lâm

Thứ nữ nhà cao cửa rộng

Tác giả: Tú Mộc Thành Lâm

Số chương: 141 + PN

Văn án

Xuyên qua thành một tiểu thứ nữ mỹ mạo động lòng người, Cố Vân Cẩm tỏ vẻ, chỉ cần không phải chết oan chết uổng như trong mộng, nàng liền coi như là thành công.

Làm một Vương Gia trọng sinh trở về, Triệu Văn Huyên tỏ vẻ, ngàn dặm vào kinh thành, chỉ vì một người.

Làm vương gia thành công bắt được tiểu thứ nữ, kết quả chính là xinh đẹp xinh đẹp xinh đẹp!

Cố Vân Cẩm thập phần sợ hãi: “Điện hạ, người vừa ý ta lúc nào thế?”

Tần vương: “Kiếp trước.”

Nữ xuyên qua, nam trọng sinh, ngọt ngọt ngào ngào sủng cả đời

Vương Gia mặt ngoài nghiêm túc lạnh lùng bản chất khó chịu vs tiểu trắc phi thân kiều thể nhu thức thời

Nhân vật chính: Cố Vân Cẩm, Triệu Văn Huyên

Lịch sử phấn đấu của Hoàng tử phi – Tú Mộc Thành Lâm

Lịch sử phấn đấu của Hoàng tử phi (皇子妃奋斗史)

Tác giả: Tú Mộc Thành Lâm

Tình trạng: chưa hoàn

Văn án:

Phần của Thiệu Thiến

Xuyên qua thành hoàng tử phi, trên lý thuyết lẽ ra phải ăn ngon uống sướng, hô to gọi nhỏ nô tì chứ?

Nhưng trên thực tế, sau khi nàng xuyên qua, hoàng tử phi chỉ là hoàng tử phi thôi, tiếc là nam nhân của nàng vừa đoạt đích thất bại.

Hiện tại đang trên đường lưu đày Tây Nam hai nghìn dặm, tân hoàng phái người nhổ cỏ tận gốc.

Tiện nghi phu quân vừa trúng độc vừa bị thương, phía trước không biết đi đâu, phía sau thì có truy binh.

Thiệu Thiến: “…”

Sinh mệnh là vô tận, phải phấn đấu không thôi.

Nhiều năm về sau, Thiệu Thiến cho là mình có thể đưa ra một bộ lịch sử phấn đấu, từ phạm phụ lưu vong đến hoàng hậu, Hoàng Đế độc sủng một mình ta.

Phần của Ngụy Cảnh

Ta và nàng bắt đầu từ điều bình thường nhất, trong tình huống tuyệt vọng mà hỗ trợ lẫn nhau. Khát nước ba ngày, ta chỉ lấy một gáo nước, vạn lý giang sơn, chỉ cùng Khanh Khanh cùng nhau thưởng thức.

Bổn cung – 27

            Chương 27:

            “Ai ở bên ngoài?” Tạ Tụ nghe được tiếng vang, vén màn nhìn ra ngoài, vừa đúng lúc chạm ngay ánh mắt Lý Ức.

            Tạ Tụ NGAO một tiếng liền kêu lên: “Sao ngươi lại ở chỗ này!”

            Lý Ức căn bản chẳng quan tâm để ý tới nàng ấy, ánh mắt của hắn tất cả đều ở trên người Phương Cẩm An: “Xảy chuyện gì ra vậy?”

            Phương Cẩm An trước đây mặc dù liên tục khó chịu, khó chịu nửa chết nửa sống, nhưng mà trong nháy mắt Lý Ức xuất hiện, nàng lại nhạy cảm phát giác được, lập tức kéo chăn phủ lên khuôn mặt.

            Lý Ức cũng mơ hồ thấy được dáng vẻ của nàng, nhưng cái liếc mắt này đã làm lòng hắn đau nhói.

Tiếp tục đọc

CỔ ĐẠI

1. Ký Mi Dạy Chồng – Tố Y Độ Giang

Couple: Tiêu Nghiễn Trạch – Lục Ký Mi

2. NGỰ YÊU or Ngự Giao Ký – Cửu Lộ Phi Hương

Couple: Trường Ý – Kỷ Vân Hòa

3. Sao Địch Nổi Sắc Đẹp Tuyệt Trần – WordPress & Wattpad -Y Nhân Khuê Khuê

Couple: La Linh Dư – Lục Quân

4. Con Đường Vinh Hoa Của Thái Tử Phi -Tú Mộc Thành Lâm

Couple: Kỷ Uyển Thanh

5. Nhân Duyên Tiền Định – Mục Đề Hoàng Hoàng

WordPress & Wattpad

Thời Quang không nghe lời – Mộng Tiểu Nhị (có nhà edit rồi)

Thời Quang không nghe lời (时光不听话)

Tác giả: Mộng Tiểu Nhị

Link

Văn án

Thời Quang thầm mến Thời Cảnh Nham lâu lắm rồi, đêm đó mượn rượu, nhắn cho anh cái tin:

Khi còn bé, em muốn cùng một họ với anh.

Về sau, em rốt cuộc toại nguyện.

Sau này, điều em ghét nhất là cùng họ với anh.

Cô lại thêm vào một câu: có muốn biết vì sao em ghét cùng họ với anh không?

Nửa đêm, Thời Cảnh Nham từ công ty trở về, trả lời ngay trước mặt cô cô: “Không muốn .”

Thời Quang: “. . .”

Thời Cảnh Nham luôn luôn lạnh lùng hiếm khi nở nụ cười, trong nụ cười mang theo ba phần lười biếng, bảy phần cưng chiều, trực tiếp bế cô lên: “Anh thổ lộ trước.”

Vui mừng do em – Tân Tiểu Quái

Vui mừng do em (欢喜由)

Số chương: 61

Tác giả: Tân Tiểu Quái

Văn án:

Thời điểm ở thành Trung Thôn, Kiều Hải Tinh sống kế bên nhà một ông chú, dựa vào nhặt ve chai sống qua ngày, có đôi khi cơm cũng không có để ăn.

Kiều Hải Tinh quá mức lương thiện, thường xuyên tặng ăn tặng uống tặng ấm áp cho chú ấy.

Về sau kiều Hải Tinh chuyển ra Thành trung thôn, gặp không ít việc lạ:

Lúc ăn cơm có người giúp cô dọn dẹp;

Phòng thuê được người mua lại cho cô ở không;

Tìm việc làm được Tổng giám đốc tự mình phỏng vấn.

Tổng giám đốc này trẻ tuổi đẹp trai,  toàn bộ quá trình phỏng vấn không hỏi lời nào, vẻ mặt cưng chiều nhìn cô cười.

Kiều Hải Tinh nai con đi loạn, nhỏ giọng gọi anh: “Tổng giám đốc…”

Người đàn ông chậm rãi đứng dậy, tựa sát vào bên tai cô thấp giọng nói: “Ngoan, gọi chú đi!”

Một câu chuyện hư cấu đầy cảm hứng về một thiếu nữ đáng thương cứu rỗi Tổng giám đốc nghèo túng sau đó bị ăn xong lau sạch.

Về sau kiều Hải Tinh mới biết được, ” ông chú” nhà đồng nát sắt vụn này dĩ nhiên là phục vụ giá trị trăm vạn!

Nhân vật chính: kiều Hải Tinh, Xa Thừa Vũ

P/s: Bạn nào edit vui lòng để lại link cho mn ủng hộ nhé. Các hố đề cử sẽ được lấp dần nếu nhà hoàn các hố mà vẫn chưa có ai lấp

Bổn cung – 25

            Chương 25: Dịch trữ ( 2 )

            Sùng Nguyên Đế vào chạng vạng tối ngày hôm đó chậm rãi tỉnh lại, chuyện thứ nhất liền lệnh phế Lý Mẫn.

            Vốn là cũng là muốn ban chết, thế nhưng nhà ngoại Lý Mẫn, gia chủ thế gia Liễu thị, biểu ca Liễu Thần của Lý Mẫn quỳ ở trước mặt Sùng Nguyên Đế nước mắt và nước mũi quấy nhiễu một canh giờ, rốt cuộc bảo vệ được tính mạng Lý Mẫn. Cuối cùng, Lý Mẫn bị biếm thành thứ dân, giam cầm ở quỳnh hoa uyển ngoài cung.

Tiếp tục đọc

Bổn cung – 23

23. Phản kích ( 4 )

Lý Ức từ khi Phương Cẩm An bước ra một bước kia, ánh mắt luôn chăm chú vào trên người Lý Mẫn ở chỗ cao rất xa kia. Giờ phút này hắn bất động thanh sắc đi nhanh vài bước, đi đến trước người Phương Cẩm An, ngăn cản ánh mắt nàng.

“Đa tạ, ” hắn nói: “Sự tình phía sau giao cho ta được rồi, nàng mau trở về đi.”

“Vất vả.” Phương Cẩm An nhìn hắn gật gật đầu. Giờ phút này, ánh mắt của nàng trầm ổn kiên định, và có một chút ánh sáng trong mắt. Lý Ức mỗi lần nhìn thấy ánh mắt này, cuối cùng sẽ không khỏi liên tưởng đến ánh bình minh chiếu rọi ở trên núi tuyết —— đây mới là Phương Cẩm Tú hắn quen thuộc, cũng là Phương Cẩm Tú Lý Mẫn quen thuộc.

Cho nên, hiện tại tuyệt đối, tuyệt đối không thể để cho bọn họ gặp mặt.”Hôm nay nhất định rất mệt, trở về an tâm nghỉ ngơi.” Lý Ức lại thúc giục nàng.

Cũng may Phương Cẩm An làm việc từ trước đến nay gọn gàng linh hoạt. Nàng hiểu nơi đây cũng không phải là chiến trường của nàng, cho nên tuyệt không dừng lại lâu. Một khắc nàng xoay người này, Lý Ức nhẹ nhẹ thở phào một cái.

Nhưng mà, nàng chưa kịp cất bước, một tiếng “A Tú” tê tâm liệt phế, xuyên qua đám người, xuyên qua ồn ào náo động, chạm vào lỗ tai Lý Ức.

Tiếp tục đọc

Bổn cun – 22

  1. Phản kích ( 3)

            Lý Ức nghe xong không thấy Lý Mẫn, chỉ biết tối nay chuyện này không cách nào làm tốt bước cuối cùng.

            Hắn vội vàng xông vào nhìn Sùng Nguyên Đế. Sùng Nguyên Đế sắc mặt xám xịt, hai mắt nhắm nghiền, hô hấp rất nhỏ. Lý Ức trước mắt gọi vài tiếng, ông ta cũng không phản ứng chút nào. Ngự y quỳ ở một bên thỉnh tội, nói là vô kế khả thi.

            “Điện hạ, phải làm sao mới ổn đây?” Đức Sinh run giọng hỏi.

            Lý Ức cũng không kịp suy nghĩ nhiều, lập tức hạ lệnh: “Đức Sinh, truyền chư vị hoàng tử thân thuộc cùng chư vị trọng thần triều đình vào cung, cái gì cũng không cần nói với bọn họ, phái thêm người đi, cần phải nhanh! Triệu gia, truyền đạt mệnh lệnh cấm quân thập nhị vệ, chủ lực tập trung ở trước Đông cung, làm tốt công tác chuẩn bị nghênh địch  — kể cả lục suất Đông cung! Ai dám không tuân lệnh, chém giết ngay tại chỗ ! ngoài ra, phái người đi đến thân quân đô chỉ huy sử ti thăm dò theo dõi hướng đi quân đội, gọi Đô Chỉ Huy Sứ Hứa Mặc vào cung!”

            Triệu gia sắc mặt tái xanh: ” Ý tứ Điện hạ, là lo lắng thái tử điện hạ sẽ mượn quân đội cử binh làm loạn?”

            “Bằng không thì sao, chờ nghểnh cổ chịu chết à.” Lý Ức cười lạnh: “thân quân đô chỉ huy sử Hứa Mặc, làm người rất lương thiện nhìn danh tiếng, gặp được loại chuyện tốt này, hắn nhất định nhảy ra đoạt công lao tòng long! Thái Tử, tất nhiên đi chỗ của hắn điều binh!”

Tiếp tục đọc

Bổn cung – 21

21. Phản kích ( 2 )

Mật thất bí mật không nhìn thấy bầu trời được mở ra, ngoại trừ các loài sâu trùng, thêm nhiều thứ đồ vật người nhận không ra được trình lên ngự tiền.

Sùng Nguyên Đế nhìn kiểm tra, sắc mặt càng ngày càng âm trầm. Mà Lý Mẫn, kinh hoảng bắt đầu qua đi, ngược lại nhanh chóng bình tĩnh lại, và khuôn mặt tê cứng.

“Các ngươi cũng đi ra ngoài đi, trẫm nói riêng với Thái Tử.” Sau thời gian dài trầm mặc, Sùng Nguyên Đế lên tiếng nói.

Tiếp tục đọc

THÔNG BÁO

Thời gian này mình khá bận, nên tiến độ edit không đều.

Chuẩn bị vì việc riêng nên tạm thời chắc sẽ ngưng edit vài tháng, nhưng chắc chắn sẽ không DROP, nên mn đừng lo.

Trong những bộ mình đang đào, ai thấy thích bộ nào có thể edit tiếp cũng được, chứ để tui ôm thì sẽ hơi lâu. Chỉ cần cho tui xin cái link tui dán lên nhà, để những bạn đang theo dõi biết chạy qua đọc là được.

Sau khi hoàn hết những bộ này chắc sẽ không tiếp tục sự nghiệp edit nữa, mà là chuyển sang giới thiệu hố, edit văn án để ai có hứng thú với bộ nào thì edit bộ đó, khỏi mắc công đi tìm thôi, hehe.

Thanks,

Bổn cung – 20

  1. Phản kích (1)

            Lúc Sùng Nguyên Đế đến Chương Hoa điện, đang thấy Thái Tử Phi tay áo dao động đón gió, ánh sáng màu tím sáng rực như nước chảy từ trên bầu trời chảy xuống, chui vào trong tay áo nàng, biến mất không thấy gì nữa.

            “Thái Tử Phi, đây, đây là Tiên Thuật gì vậy?” Sùng Nguyên Đế cũng bất chấp uy nghi Đế Hoàng, vội vàng vọt tới trước mặt Phương Cẩm An hỏi.

Tiếp tục đọc

Bổn cung – 19

19. Phá cục ( 3)

Lý Ức tự mình áp chế Hồng Minh cùng một đám đồ tử đồ tôn của hắn ta tới Đại Lý Tự, vừa tỉ mỉ an bài một phen, mới trở về Vương Phủ của mình.

Chưởng sự thái giám lễ chính nghênh đón hắn, thấp giọng bẩm báo: “Trân phu nhân cùng Cát tiên sinh sáng sớm liền chờ gặp ở thư phòng.”

Lý Ức gật gật đầu, nhanh bước chân đi tới thư phòng.

Đi vào, hai người bên trong lập tức đứng lên.

Hai người này, một là phụ nhân trung niên phúc hậu, một là nam tử trung niên tuấn lãng giống như nhàn vân dã hạc. Hai người đều là vẻ mặt lo âu, thấy Lý Ức đã đến, nam tử còn có thể kiềm lại tính tình chào Lý Ức, phụ nhân kia trực tiếp liền hỏi: “Điện hạ trở lại rồi, chuyện như thế nào? An An như thế nào?”

“Hết thảy thuận lợi, An An không có việc gì.” Lý Ức nói.

Hai người lúc này mới thở dài một hơi. Phụ nhân trung niên vỗ ngực một cái, nhưng trong mắt tràn đầy nước mắt: ” nha đầu chết tiệt không bớt lo kia. . .”

Tiếp tục đọc

Bổn cung – 18

  1. Phá cục ( 2 )

            Lý Ức biết rõ, Phương Cẩm An lúc này sử dụng cũng không phải tiên thuật gì đó, bất quá là một thuật che mắt mà thôi — trước kia lúc ở Bắc Cương hắn đã thấy nàng đùa nghịch qua.

            Còn nhiều lần có thể đem ra hù dọa người khác, để cho lời đồn về Phương gia bọn họ xuất hiện Thần Tiên càng rộng rãi, càng truyền càng chân thực.

            Lần này hiển nhiên cũng rất thành công.

            Lý Ức trong lòng cười thầm, theo nàng tiếp tục diễn kịch. “Hồi phụ hoàng, chính là như thế này, sau khi nhi thần rơi xuống, cũng toàn bộ nhờ nương nương sử dụng pháp bảo cứu, mới thoát chết.” Hắn nghiêm trang nói hưu nói vượn.

            ” Là sử dụng pháp bảo sao? Pháp bảo ở chỗ nào?” Sùng Nguyên Đế cõi lòng đầykích động hỏi.

            Phương Cẩm An huênh hoang chuyển tay một chút, thu bông hoa lại: “vật của Tiên gia, phải người hữu duyên mới có thể thấy.”

            Sùng Nguyên Đế kính sợ gật đầu.

            “Phụ hoàng, nhi thần còn có một chuyện bẩm báo.” Lý Ức vội vàng chuyển di lực chú ý của ông ta.

            “Chuyện gì?” Sùng Nguyên Đế vẫn là nhìn chằm chằm vào tay Phương Cẩm An.

            “Nhi thần mời phụ hoàng nhìn một vật.” Lý Ức vỗ vỗ tay, lập tức có người kéo một vòng dây thừng đến: “Lúc trước nghe nói Thái Tử Phi ngã xuống sườn núi, nhi thần liền cột lúc dây thừng này, từ dưới cửa sổ này đi tìm Thái Tử Phi. Lúc ấy là quốc sư cùng các đệ tử, ở phía trên kéo dây thừng này cho nhi thần.”

            Lý Ức nhặt lên một đầu dây thừng, cho Sùng Nguyên Đế nhìn: “Nhi thần đến giữa không trung, dây thừng bỗng nhiên đứt đoạn, mới dẫn đến nhi thần rơi xuống. Sau đó nhi thần nhìn kỹ, dây thừng này, rõ ràng là dùng lưỡi dao sắc bén cắt đứt.”

            Dây thừng đứt bằng phẳng trơn tru, mặc cho ai nhìn cũng biết là bị cắt đứt.

            Chỉ cần không liên quan đến những đồ vật thần thần đạo đạo kia, Sùng Nguyên Đế đầu óc vẫn tương đối thanh tỉnh.”Lớn mật!” Hắn phẫn nộ quát một tiếng, ánh mắt nghiêm nghị đảo qua Hồng Minh, lại ở trên mặt Lý Mẫn một lần.”Yêu đạo Hồng Minh, mưu hại Thái Tử Phi, Túc Vương, tội không thể xá, hiện tại tước phong hào quốc sư, giao Đại Lý Tự thẩm vấn!” Ông hầm hầm hạ chỉ.

            Hồng Minh cả người run rẩy, cầu xin mà nhìn về phía Lý Mẫn.

            Lý Mẫn ngẩng cao đầu, làm như không nhìn thấy.

            Trên thực tế hắn đã bối rối, hắn cũng bắt đầu hoài nghi, có phải quả là Hồng Minh tạm thời nảy lòng tham hay không, thay đổi kế hoạch của bọn hắn, cứ thế bình sinh gợn sóng, thất bại chấm dứt.

            Trên đường trở về, Lý Mẫn nghĩ đi nghĩ lại, mới chậm rãi tỉnh táo lại.

            Cái gì thần tiên pháp bảo phi thiên chui xuống đất, đây rõ ràng là Tứ đệ và Phương thị tiện nhân kia thông đồng một giuộc, bẻ đi một Viên đại tướng của hắn.

            Một khi suy nghĩ cẩn thận, lửa giận liền rào rạt thiêu đỏ tròng mắt: lão tứ ngược lại cũng thôi đi, một ngày nào đó hắn phải muốn mệnh của hắn. Mà Phương thị, dám phản bội hắn, càng không thể tha thứ!

            Nhưng mà một chốc không thể không dằn xuống, không có cách nào khác nắm bắt Phương Cẩm An. Dù sao cả triều đình cũng biết rồi, Thái Tử Phi của hắn bị yêu đạo mưu hại. Phụ hoàng hắn vừa nãy còn dặn dò hắn phải hảo hảo an ủi Thái Tử Phi.

            Bởi vậy trở về Đông cung, hắn nhảy xuống ngựa, nhìn cũng không nhìn Phương Cẩm An, liền đi tới Trường Phong điện của mình  — hắn sợ liếc nhìn nàng nhiều một cái liền đè nén không nổi lửa giận.

            Phương Cẩm An từ trong kiệu được đám cung nhân đỡ, đúng nhìn bóng lưng Lý Mẫn, càng chạy càng xa.

            Nàng bỗng nhiên đau xót trong lòng.

            Nàng đẩy đám cung nhân ra, lảo đảo chạy đuổi theo hắn.

            “Điện hạ, xin dừng bước, nô tì có chuyện nói với Điện hạ.” Nàng gọi hắn,

            Lý Mẫn coi như không nghe thấy, vẫn bước nhanh vào trong điện.

            “Điện hạ!” Phương Cẩm An vẫn theo đuổi không bỏ!

            “Ta biết chàng đang giận cái gì, ta vốn cũng không muốn để chàng khó chịu!” giọng nàng không kịp thở từ phía sau lưng truyền đến: “Nhưng, là ngươi không nên liên luỵ ta vào, ngươi lại càng không nên thi hành lệnh nhân khẩu ruộng nương !”

            Trên mặt Lý Mẫn hiển hiện một nụ cười cực kỳ lạnh lùng, nhưng vẫn cũng không quay đầu lại.

            Mà Phương Cẩm An vẫn không chịu bỏ qua, vẫn đang đuổi theo ở phía sau hắn dây dưa hắn. Đuổi theo đuổi theo ngã sấp xuống, cũng không quan tâm, đứng lên tiếp tục đuổi: “lệnh nhân khẩu ruộng nương tuy rằng có thể cho ngươi tạm thời đạt được thế gia ủng hộ, thế nhưng là hậu hoạn vô cùng, ngươi cũng biết!”

            Đợi lúc Phương Cẩm An rốt cuộc đuổi kịp hắn, chạy tới cửa đại điện.”Hậu cung không được can chính.” Lý Mẫn lạnh lùng nói: “Người tới, đưa Thái Tử Phi quay về Chương Hoa điện!”

            Đám cung nhân tiến lên ngăn Phương Cẩm An lại, nhưng hôm nay Phương Cẩm An cố chấp trước nay chưa có. Nàng giãy giụa cung nhân cản trở, nghiêng người bắt lấy tay áo của hắn: “Đó là đất đai và dân chúng chúng ta cùng nhau bảo vệ, ta không thể tin, chàng vì riêng tư bản thân, lại đưa bọn họ vào nước sôi lửa bỏng!”

            Nước sôi lửa bỏng? Ha ha, những ngu dân Bắc Cương dơ bẩn vô dụng kia, lại muốn liên lụy A Tú dùng tính mạng đi bảo vệ bọn họ, nên đi tìm chết đi! Lý Mẫn lại không kìm nén được, hung hăng vung tay áo, đẩy Phương Cẩm An ra xa, cũng may có cung nhân đỡ mới không có ngã sấp xuống.

            Hắn đi vào trong điện, tự mình động thủ, ầm đạp lên điện cửa.

            Nhưng Phương Cẩm An còn không đi.

            “Điện hạ!” Nàng ở bên ngoài gõ cửa: “Ta cầu van chàng được hay không? Đáp ứng ta một việc này thôi, một chuyện cuối cùng này, không nên thi hành lệnh nhân khẩu đồng ruộng, được hay không?”

            Nàng ở đó đau khổ cầu khẩn, lại không biết Lý Mẫn sớm ngại om sòm, từ cửa sau rời khỏi.

            Lúc Tạ Tụ nghe thấy tới hỏi, đã là một canh giờ sau rồi, Phương Cẩm An vẫn ở chỗ cũ gõ cánh cửa kia.

            Thể lực nàng sớm đã chống đỡ hết nổi, co quắp té trên mặt đất, búi tóc lộn xộn, giọng nói cũng trầm thấp khàn khàn. Tạ Tụ ngồi xổm xuống bên cạnh nàng, mới nghe được nàng đang nỉ non: “Van cầu chàng, đừng để cho ta mất đi chàng.”

            Tạ Tụ cái mũi đau xót.”Nương nương!” Nàng cầm chặt tay của nàng: “Chúng ta trở về đi.”

            Phương Cẩm An cố chấp lắc đầu, lại muốn đi gõ cánh cửa kia.

            “Nương nương!” Tạ Tụ tức giận: “Người nhìn bộ dáng người  bây giờ một chút đi! Người là chi nữ của Tấn Nguyên Phương thị, người tại sao có thể, làm cho mình thành bộ dáng thấp kém này?”

            Lời này tốt xấu gì cũng gọi được một chút hồn phách của Phương Cẩm An trở về.”Thế nhưng, ta đều phải chết, ta cả đời này, duy nhất muốn, chỉ có hắn thôi.” Phương Cẩm An nhìn Tạ Tụ: “Khi đó, hắn rõ ràng nói nguyện ý lấy ta mà.”

            Đây là lần đầu tiên Tạ Tụ thấy dáng vẻ  nàng rơi lệ.

Bổn cung – 17

  1. Phá cục diện (1)

            Thái Tử Phi nhảy núi tự sát, Túc Vương vì cứu Thái Tử Phi, cũng không thận ngã xuống sườn núi, sinh tử không rõ. Tin tức này truyền vào Hoàng Cung, lập tức khiến cho sóng to gió lớn. Sùng Nguyên Đế và Thái Tử lập tức buông triều chính đang thương nghị, tự đi đến Huyền Minh Quan. Việc này quan hệ trọng đại, triều đình chúng thần nghe hỏi cũng đều nhao nhao tìm đến.

            Đích thân tới cửa sổ tiểu lâu kia nhìn nhìn, kình phong trong vực thẳm khiến phốc Sùng Nguyên Đế lảo đảo một cái.

Tiếp tục đọc

Rồng qua lại nhớ chú ý!! – 18

  1. Tiếp cận mỹ nam (8)

            Trong quan hệ nam nữ một khi thay đổi, cho dù cố hết sức che giấu, khí tức chung quanh cũng sẽ không giống như cũ nữa, huống chi Tiền Lung Lung từ lúc vừa mới bắt đầu không có ý định che giấu. Nếu như nói ban đầu cô muốn nuôi Hạ Thừa Nghĩa vì anh đẹp trai, coi anh như vách tường như hoa để cả ngày ngắm nhìn, còn bây giờ Hạ Thừa Nghĩa đối với cô mà nói có ý nghĩa khác rồi, từ chỉ có thể nhìn biến thành có thể hôn rồi!

            Tiền Lung Lung với tư cách là học sinh tốt nghiệp trường đại học trọng điểm, cho dù từ nhỏ đối với phong hoa tuyết nguyệt cũng không cảm thấy hứng thú, trong mắt chỉ có tiền, nhưng lúc học đại học vẫn cùng bạn học hùn vốn kinh đầu cơ trục lợi sách lậu. Lúc bán sách nhàm chán cô đã từng lật xem qua một ít tiểu thuyết ngôn tình, đối với nhân vật nam chính tà mị điên cuồng ở trong đó và nhân vật nữ chính giống như bạch liên hoa hứng thú không lớn, lại càng không hiểu đôi môi dán gồm 4 phiến môi dán vào nhau lại có thể có cảm giác hôn mê giống như ăn thuốc mê (Tiền Lung Lung xem võ hiệp ngôn tình), trên cơ bản xem xong liền bỏ qua.

Vì số lượng nụ hôn càng ngày càng tê liệt, nó cũng giảm đi rất nhiều.

Tiếp tục đọc

Nhặt được một Xác Ướp – 1

Chương 1:

Minh Nhã Lâu là một nhà hàng nổi tiếng ở thành phố, không chỉ được trang trí sang trọng mà còn có phong cách độc đáo. Các món ăn ở đó rất nổi tiếng. Ngay cả ghế lô cũng được đặt trước ba ngày, mỗi ngày đều đông như trẩy hội.

Chiếc đèn pha lê rực rỡ chiếu ánh sáng rực rỡ xuống hội trường, chung quanh lộ ra vẻ thanh lịch và lộng lẫy. Toàn bộ hội trường ngồi đầy người, một mảnh náo nhiệt.

“Thật không ngờ rượu thăng quan của Ninh Khánh Đào lại cam lòng làm ở Minh Nhã Lâu.” Một người họ hàng ngồi bên trong nói.

“Còn không phải là có tiền. Tôi nghe nói sau khi anh trai Ninh Khánh Hải của anh ta qua đời, tiền để dành để lại cho con gái anh ấy đã bị anh ta đã lấy đi một nửa. Nếu không, anh ta một giáo viên thì làm thế nào mua xe và mua nhà.”

Tiếp tục đọc

Bổn cung -14

  1. Trước kia

            Vì để cho Phương Cẩm An buông lỏng, vui vẻ, Tạ Tụ sử dụng tất cả vốn liếng. Nào là vừa đàn vừa hát, trêu đùa dụ dỗ. . . Hai ngày kế tiếp mệt dậy không nổi, nàng cảm thấy kiếp trước ứng đối Lý Mẫn nàng cũng không có dụng tâm như vậy!

            Mà đối với Phương Cẩm An mà nói, những việc làm này của Tạ Tụ, quả thật là, rất không thú vị.

Tiếp tục đọc

Nhặt được một Xác Ướp

Nhặt được một Xác Ướp

Tác giả: Mỹ Nhân Vô Sương

 

Văn án:

Ninh Mật Đường chưa từng nghĩ tới mình mình sẽ bị một cỗ Xác Ướp quấn lấy.

Trích đoạn nhỏ:  trước khi trở thành bạn trai

Xác Ướp túm lấy vạt áo Ninh Mật Đường, ngón tay thon dài trắng noãn chậm rãi siết chặt.

Ninh Mật Đường quay đầu lại hung tợn trừng anh, “Anh không thể buông tay à?”

Xác Ướp nhếch môi mỏng, đầu ngón tay trắng bệch nắm chặt không buông ra.

” Đã nói đừng đi theo tôi mà, anh thật phiền phức!”

Trích đoạn nhỏ: Sau khi trở thành bạn trai

Căn phòng mở máy sưởi có hơi nóng.

” Đường Đường, em chờ một chút, chiếc quần này hơi khó cởi.”

Đôi mắt Mạc Hoài ướt át mê ly, anh khẩn cầu nhìn Ninh Mật Đường, sợ cô ghét bỏ tay chân mình chậm.

Ninh Mật Đường nhẹ giọng trấn an: ” từ từ đi, A Hoài, anh gấp cái gì?”

Mạc Hoài dùng sức kéo quần lót, ” anh tất nhiên phải gấp rồi.”

Anh ngượng ngùng lại xấu hổ: ” Đường Đường, lần đầu tiên muốn sờ… sờ anh, anh rất vui.”

Ninh Mật Đường: “…”

Nhân vật chính: Mật Đường, Mạc Hoài

 

P/s: Do có nhà đào nên tui drop nhé

LINK ĐỌC

 

Tiếp tục đọc

Bổn cung – 13

14. Mưu kế

Nếu nói là Hoàng Phủ Cực này là cố ý, thế thì cũng oan uổng hắn. Lý Ức và Hoàng Phủ Cực từng có kết giao, hắn biết rõ cách làm người của Hoàng Phủ Cực, y thuật là không thể nói, nhưng tính tình vô cùng không chín chắn, lão đại người này, lời nói ra y như là thiếu niên lang mười mấy tuổi. Tính tình như vậy, thành thành thật thật làm thần y của hắn ta thì thôi đi, lại thích vọng luận triều chính, chỉ điểm giang sơn.

Lý Ức nghĩ sau này gặp hắn ta nhất định phải nhắc nhở hắn ta, rảnh rỗi không có chuyện gì làm thì nghiên cứu nên trị liệu miệng tiện như thế nào.

“Điện hạ, ” Tử Tô khẽ gọi nói: “Những gì ta biết đều thảy đã nói tất cả, điện hạ ngài. . . . .”

Lý Ức từ trong hồi ức phục hồi tinh thần lại, nhìn nàng ta: “Bổn vương sẽ giữ lời hứa, giữ kín như bưng. Nhưng nếu như sau này, ngươi còn dám làm chuyện phản chủ cầu vinh, liền đừng trách bổn vương không khách khí, lột tầng da này của ngươi !”

“Ta không dám nữa đâu, không dám nữa đâu!” Tử Tô phịch ngã xuống đất, lạnh run.

Tiếp tục đọc

Bổn cung – 12

  1. Chủ tớ

            “Là đã lâu không gặp rồi.” Lý Ức nói: “Nàng ít ra Đông cung, ta từng đi Chương Hoa điện cầu kiến qua vài lần, đều bị nàng cự. . .”

            Giọng nói hắn trước sau như một trong trẻo nhưng lạnh lùng trầm thấp. Nhưng Phương Cẩm An sao như nghe được, nghe ra ủy khuất từ bên trong vậy?

            Nhất định là ảo giác, Phương Cẩm An nghĩ.

Tiếp tục đọc

Bổn cung – c11

  1. Người cũ

            Chương Hoa điện vào  buổi tối, vốn rất yên lặng, yên lặng đến mức chỉ có tiếng chuông gió khi gió thổi qua mái hiên.

            Nhưng sau khi Hoán Nhi đến, hết thảy đều thay đổi.

            Tất cả các chưởng sự cung nhân, thái giám ở Đông cung, một đợt tiếp một đợt, vì tiểu Hoàng tôn mà đưa lên các loại chi phí ăn, mặc, ở, đi lại để bắt đầu cuộc sống hàng ngày. Đám ma ma nhũ mẫu của nó, âm thanh sắc nhọn chỉ huy cung nhân Chương Hoa điện xoay quanh, sắp xếp chỗ này an bài chỗ kia.

            Phương Cẩm An cho bọn họ ầm ĩ, ngủ là đừng suy nghĩ, chính là ăn cũng không có khẩu vị. Nàng vốn định tạm thời nhẫn nại, chờ bọn họ thu xếp xong rồi cũng an tĩnh.

            Liên tục đến sau giờ ngọ. Thật vất vả yên tĩnh trong chốc lát, Phương Cẩm An vừa ôm gối dựa ngủ gật, âm thanh trẻ em khóc nỉ non cao vút xuyên tường phá vách truyền tới.

            Phương Cẩm An chui vào trong chăn che lỗ tai.

            Liên tục một khắc đồng hồ rồi, vẫn còn khóc. . .

Tiếp tục đọc

Vật hiếm mới quý – c2

            Chương 2:

            Tiêu thị than thở một câu, “Nhiễm Nhiễm ghét học đến mức này, làm sao có thể tốt được đây?, may mà mấy lần này cũng chỉ là ôn tập thử nghiệm nhỏ, không đưa vào kiểm tra đánh giá lên lớp của con bé, tiếp qua mấy tháng chính là thi cử cuối năm, đây mới là đại sự. Cuối năm thi cử nếu như vẫn là như thế, chỉ sợ cao học là không vào được Minh Huy các đâu.”

            Kỳ thi tuyển sinh cao học không chỉ có phải thông qua cuộc thi, mà kỳ thi cuối năm cho thí sinh cũng sẽ là kết quả đánh giá cuối cùng. Nếu như Nhiễm Nhiễm cuối năm thi cử thất bại, chỉ sợ sẽ ảnh hưởng đến kỳ thi tuyển sinh cho năm sau.

Tiếp tục đọc

Nông môn mệnh phụ – c2

            Chương 2

            Trước mắt là một thiếu phụ hai mươi bảy hai mươi tám tuổi, tuy rằng trâm gỗ quần vải, nhưng tự nhiên xinh đẹp.

            Nàng ở bên giường ngồi, ôn nhu nói: “Ngọc Chi, trước ăn một chút gì đó đi, con yên tâm, nương sẽ không để cho tổ mẫu bán con đâu!”

            Tống Ngọc Chi mở trừng hai mắt, không có lập tức mở miệng nói chuyện.

Tiếp tục đọc

Thứ muội đương sủng – c3

            ☆, Chương 3:

            Từ Chỉ đã nhớ không rõ, là bắt đầu từ lúc nào, nàng không còn nằm mơ nữa.

            Trước kia nàng lúc nào cũng thấy những giấc mơ kỳ quái kia, nghĩ đến tương lai có còn xa lắm không. Lúc đó, Từ Chỉ hai mươi sáu tuổi, biết hát biết cười, thích ăn thích ồn ào.

            Nhưng bỗng nhiên có một ngày, nàng thức dậy, biến thành thứ nữ Từ gia mười bốn tuổi, ở trong trạch viện bốn phía không thấy ánh mặt trời, hít thở không khí làm cho người hít thở không thông, khốn cảnh đối mặt nàng không tránh thoát được.

Tiếp tục đọc

Thứ muội đương sủng -c2

            Chương 2:

            Đợi đến sảnh trước, trong thính đường hai hàng  ghế xếp lê hoa có tay vịn xếp thành một hàng. Bên trái chia ra ngồi Hầu phủ đích đại tiểu thư Từ Kỳ, đích Tam tiểu thư Từ Lăng, thứ Nhị thiếu gia Từ Minh, thứ Ngũ tiểu thư Từ Trân. Bên phải chia ra ngồi Tiểu Hầu gia Từ Phương đã kế thừa Hầu phủ, vợ hắn Từ Khương thị, cùng với hai phòng di nương lão hầu gia lưu lại.

            Ngay phía trên phòng khách, chính là Hầu phủ lão phu nhân, đương kim nhất phẩm cáo mệnh Từ Tiền thị.

            Từ Chỉ sửa sang lại quần áo, làm tốt tư thái liền đi vào phòng, tầm mắt của mọi người trong phòng khách nhao nhao rơi vào trên người thứ nhị tiểu thư tới muộn này.

            “Thỉnh an tổ mẫu, Chỉ Nhi đã tới chậm, kính xin tổ mẫu đừng trách tội.” Từ Chỉ thoải mái quỳ xuống, quỳ lạy, vẻ mặt nghiêm nghị, không dám khinh mạn chút nào.

            Từ lão phu nhân cười cười, nhìn cháu gái không quá quen thuộc này, chỉ chỉ vị trí bên trái phía dưới cùng, nói: “Thân thể ngươi không tốt, nhanh ngồi đi.”

Tiếp tục đọc

Phu quân thật xinh đẹp – c5

Chương 5: cảm giác lạnh lẽo

            Sau khi từ Bồng Lai Các ra ngoài, Nam San bước ra cửa viện lại quay đầu, gặp được ba chữ bạc viền vàng phát ra ánh sáng lạnh, Bồng Lai Bồng Lai, ở trong thế giới sinh hoạt trước kia của nàng, trong truyền thuyết trên Bồng Lai đảo có Tiên Nhân, Tiên Nhân ở trong lầu các, Nam Cẩn đây là ví von mình như tiên tử.

            “Tên viện này của đại biểu tỷ thật tuyệt diệu, lúc mới gặp ta suy nghĩ mọi cách vẫn không giải thích được ý nghĩa, sau khi nghe đại biểu tỷ nói ra, thì ra Bồng Lai là một ngọn núi tiên, đại biểu tỷ học thức uyên bác, khiến cho chúng ta theo không kịp.”

Tiếp tục đọc

Mỹ nhân suy nghĩ ngây thơ -c4

            Chương 4: Gặp lại (4)

            Tạ Thiếu Ly lần cuối cùng nhìn thấy Lâm Tư Niệm, là vào một ngày mưa lạnh rét buốt.

            Ngày ấy trời rất lạnh, bên ngoài bỗng nhiên rơi xuống mưa đông lạnh thấu xương. Lâm Tư Niệm chống gậy tập đi trong thính đường, liền thấy Tạ Thiếu Ly đội mũ lông chồn không nhanh không chậm từ cổng thong thả đi vào, mũ áo hắn  đều bị nước mưa làm ướt, tóc sau tai dính  dán ở trên cổ, thế nhưng hắn lại không thèm để ý chút nào, chỉ lẳng lặng nhìn Lâm Tư Niệm một hồi, liền im lặng rũ mắt xuống, nậng hộp cơm trong ngực ra để dưới đất.

Tiếp tục đọc

Phu quân thật xinh đẹp -c4

Chương 4: Kinh tài tuyệt diễm

            Dưới tàng cây hoè cao lớn, Nam San mất hình tượng nằm sấp ở trên bàn, cái miệng nhỏ nhắn  giống như hoa anh đào đỏ của nàng lẩm bẩm, thịt  trên mặt run lên một cái, nhìn nha đầu dáng người cũng rất tròn, bất mãn oán trách, ngày còn dài, nhưng mới qua khỏi giờ mùi, trong bụng nàng liền trống rỗng, kêu lên ùng ục.

            “Thật đói quá. Thiên Hỉ, lúc nào mới tới bữa tối?”

            Nha đầu mập mạp tên là Thiên Hỉ, lớn lên rất là vui mừng, mặt tròn mắt tròn, khuôn mặt chất phác, nghe được lời tiểu thư nói, con bé lộ ra biểu tình cảm thụ sâu sắc, cũng theo bản năng vuốt bụng tròn căng của mình.

Tiếp tục đọc

Mỹ nhân suy nghĩ ngây thơ – c3

            Chương 3: Gặp lại (3)

            Đêm thu thỉnh thoảng mang theo cảm giác mát mẻ, tiếng ve kêu đứt quãng, sao trăng ảm đạm. Trước cửa thành lửa trại sáng ngời, trên đường nhỏ có hai người cưỡi ngựa chạy như bay đến, chính là Tạ Thiếu Ly và Triệu Anh săn bắn trở về.

            Triệu Anh trên lưng ngựa thưa thớt treo một con hoẵng và mấy con thỏ hoang gà núi, hắn đung đưa roi ngựa, không đếm xỉa tới khẽ hát, có chút hâm mộ nhìn Tạ Thiếu Ly trên lưng ngựa với cái sừng hươu đực màu vàng xinh đẹp. Đầu dã thú trân quý này bị Tạ Thiếu Ly đoạt trước một bước săn được.

Tiếp tục đọc

Mỹ nhân suy nghĩ ngây thơ – c2

            Chương 2: gặp lại (2)

            Lâm Tư Niệm trời sinh có trí nhớ xuất sắc, bởi vì cho dù là thay đổi giữa chừng, nhưng sau mấy tháng, công phu của nàng đột nhiên tăng mạnh, lại miễn cưỡng có thể cùng Triệu Anh bất phân thắng bại, chiêu thức gì đã gặp qua là không quên được, giống như soi gương là học được ngay, làm Triệu Anh ghen ghét không thôi. Thời gian dần trôi qua, Tạ Thiếu Ly cũng không bài xích nàng như vậy nữa, ngẫu nhiên nhìn ánh mắt của nàng còn mang theo ý khen ngợi.

            Tạ Thiếu Ly mặc dù có hơi lạnh lùng, nhưng tính cách không xấu, chỉ khi người khác lấy chuyện tình cảm của hắn và Lâm Tư Niệm ra nói, trên khuôn mặt vạn năm không đổi của hắn mới có thể trồi lên vài phần phẫn nộ.

Tiếp tục đọc

Trọng sinh Thất Vương phi -c2

            Chương 2: Phệ Huyết

            Nàng và Thất vương gia chỉ vẹn vẹn gặp mặt một lần, cách biển người đông nghìn nghịt. Khi đó, Thất vương gia đã ở trong chùa tu hành nhiều năm, đức cao vọng trọng. Hắn mỗi lần vào kinh, đều dẫn tới đám dân chúng tranh nhau đến nhìn thiên nhan của hắn, dính chút phật khí.

            Lúc đó nàng, đã là lão phu nhân Bùi gia, đúng lúc tuần tra cửa hàng, bị đám người trên phố vọt lên chắn ở ven đường. Nàng có lẽ nổi lên lòng hiếu kỳ, vén rèm lên nhìn thoáng qua. Liền nhìn thấy cỗ kiệu tám người khiêng, ngồi một người, toàn thân áo trắng, tiên phong đạo cốt.

Tiếp tục đọc

Bổn cung – c10

10. Phu thê

            “Nương nương, thế nhưng chưa biết được chuyện Hoàng tôn?” Tạ Tụ hỏi Vân Kiến.

            Vân Kiến khó xử lắc đầu.

            “Cái gì chuyện Hoàng tôn?” Phương Cẩm An nghi ngờ hỏi.

            Tạ Tụ sợ kích thích nàng, trước nhớ lại  kiếp trước khi Tử Tô tiến cung Phương Cẩm An phản ứng thế nào—— ân, kiếp trước nàng vẫn thật bình tĩnh, đối mặt với Tử Tô diễu võ dương oai, chỉ thản nhiên nói một câu: “Ngươi cao hứng là được, đi xuống đi.”

Tiếp tục đọc

Bổn cung – c9

9. Huynh muội ( đại tu )

Sáng sớm ngày hôm sau Tạ Tụ liền kích động chạy tới Chương Hoa điện.

Nàng ngồi trên kiệu một tay chống má, tự hỏi chút nữa nên ứng đối Phương Cẩm An ra sao.

Bỗng nhiên một tên tiểu thái giám đâm nghiêng chạy đến, đụng vào thân kiệu, thái giám dưới chân ổn định vô cùng, kiệu cũng không có động, nhưng ngừng lại một cái. Cung nhân tùy tùng đi theo vội vàng đè tiểu thái giám này lại: “Ngươi cái đồ không có quy củ này từ đâu tới hả!”

Tiếp tục đọc